(ĐN Naruto) Xin Lỗi, Em Không Phải Lọ Lem / Chương 96: Nhầm lẫn của Hinata
(ĐN Naruto) Xin Lỗi, Em Không Phải Lọ Lem
  • Hơi thở dồn dập, Hinata không dám tin mình vừa gặp lại chàng trai khiêu vũ cùng mình đêm hôm ấy. Cảm giác lâng lâng say trong tiếng nhạc theo ký ức tràn về.
  • Khổ thay, cô nào hay biết mình vừa có một sự nhầm lẫn tai hại.
  • Liệu rằng mọi chuyện có đi trật hướng.
  • Cánh cửa phòng hội mở ra, hội phó cùng quân sư bước vào. Thấy có người tới, Sai đặt vội chiếc mặt nạ xuống bàn Sasuke, rồi đi tới bàn làm việc của mình. Hành động của cậu ta đã bị Neji tinh mắt nhìn ra.
  • Neji
    Neji
    Cậu làm gì chỗ bàn Sasuke thế?
  • Sai
    Sai
    Tớ tìm con dấu.
  • Sai thành thực trả lời, vừa rồi có việc cần đến con dấu nên mới tới bàn hắn lục tìm. Mở hộp tủ vô tình thấy chiếc mặt nạ, có chút hứng thú mới mang thử xem thế nào. Có ngờ đâu Hinata bước vào trông thấy lại vội vã bỏ đi.
  • Neji
    Neji
    Cậu cần con dấu làm gì thế?
  • Neji muốn biết, bởi con dấu là thứ rất quan trọng đối với hội. Hầu hết các quyết định được phê duyệt đều được đóng dấu xác nhận.
  • Không ai khác ngoài bộ lục đứng đầu hội, được phép sử dụng tùy tiện con dấu cho việc khác mà chưa được sự đồng ý của các thành viên khác.
  • Sai
    Sai
    À! Chuyện học bổng đó mà. Tớ cần đóng dấu để gửi lên ban giám hiệu trường.
  • Sai đáp, ngồi xuống bàn sắp xếp lại mấy bộ hồ sơ của ba ứng cử viên được đề cử nhận học bổng. Trong số ấy có Hinata, giờ chỉ cần hội biểu quyết nữa thì chủ nhận của xuất học bổng sẽ xuất hiện.
  • Shikamaru
    Shikamaru
    Việc đó tiến hành tới đâu rồi?
  • Shikamaru chợt hỏi, tại mấy hôm nay ông thầy phụ trách chuyện này cứ hỏi cậu mãi.
  • Sai
    Sai
    Xong rồi, sau khi đánh giá xếp loại, có ba ứng cử viên, giờ chúng ta chỉ cần chọn lựa trong số ba người đó. Đây cũng là chuyện tớ muốn bàn với các cậu trong sáng nay.
  • Shikamaru
    Shikamaru
    Ừ! Đợi hai người kia đến chúng ta sẽ bắt đầu.
  • Vị quân sư chán nản đáp, lại đánh giá năng lực của người khác, công việc cậu chán ghét nhất.
  • Căn phòng trở về với sự yên tĩnh khi cả ba bắt tay vào làm việc của mình.
  • Một lúc sau, Naruto hớn hở bước vào, bầu không khí vẫn vậy, không có gì thay đổi. Ngoài những câu chào hờ hững ai lại tập trung việc người nấy, còn mỗi cậu nữa thôi thì cuộc họp ngắn mới được bắt đầu.
  • oOo
  • Nhắc tới Gaara, lúc này đây cậu đang loay hoay trong nhà vệ sinh với mấy vết thương. Làm cách nào để che giấu chúng bây giờ? Bọn bạn sẽ dồn hỏi cậu cho xem, ai đời lại bảo bị một đứa con gái đánh, mất mặt lắm!
  • Dù đã bôi thuốc rồi nhưng nó vẫn chẳng khá hơn, chắc tại thuốc cậu mua không hiệu quả.
  • Trốn mãi ở đây không phải cách, chưa kể Neji vừa nhắn tin bảo cậu tới nhanh có cuộc họp gấp. Thôi thì tùy cơ ứng biến, nghĩ thế cậu mở cửa phòng bước ra, định bụng vừa đi vừa nghĩ cách ứng phó với mấy đứa bạn, đặc biệt là Naruto, chàng trai muốn biến gì là sẽ nằng nằng ai đó phải khai báo cho bằng được.
  • Chợt cậu đứng hình khi bắt gặp người quen. Cái gì thế này? Sao cô lại ở đây, trong khu vực dành cho nam giới?
  • Hinata bất thần đứng trước gương, đôi mắt mơ hồ nhìn chằm chằm chiếc gương chẳng hay biết có ai đó đứng sau lưng.
  • Gaara
    Gaara
    Cô làm gì đây?
  • Bỗng giọng nói ấy lại cất lên từ phía sau, nghe có chút thân thuộc.
  • Hinata giật mình, chầm chậm quay đầu nhìn lại. Đôi mắt mở rộng, miệng há hốc, cô khá kinh ngạc, sao cậu lại ở đây? Còn bất thình lình xuất hiện khiến tim gan cô đảo lộn.
  • Như bị bắt gặp quả tang, cô vô thức giấu hai tay ra phía sau, không muốn để cậu phát hiện ra lọ thuốc trên tay mình.
  • Một khoảng lặng.
  • Nhìn ánh mắt vừa nghi ngờ vừa hiếu kỳ của cậu. Hinata thấy lòng rối bời, cảm xúc bất chợt ấy khiến cô vô cùng bối rối. Chỉ biết trầm mặc nhìn cậu hồi lâu mà chẳng phản ứng gì. Chợt nhớ tới việc mình muốn tìm gặp cậu để nói tiếng cảm ơn, cô lấy lại tinh thần, định tiến hành nó thế nhưng ánh mắt cậu đột nhiên trở nên phức tạp. Nó vốn dĩ đã sâu nay lại càng trở nên thâm trầm.
  • Chính sự thay đổi đó khiến Hinata không tài nào nói ra những lời ấp ủ trong lòng, cô cảm thấy như có sợi dây đang trói buộc cái ý định đó.
  • Không chịu đựng được cái nhìn ấy, cô vội nhìn sang phía khác.
  • Lại nữa, sao lúc nào cô cũng để cậu hỏi rồi tự đưa ra câu trả lời? Không chịu nổi thêm cách cư xử có phần khác người của cô, bằng một ngự điệu chậm rãi, cậu nói:
  • Gaara
    Gaara
    Cô nhầm phòng à?
  • Được cậu nhắc nhở Hinata mới nhận ra điều đó, tệ thật đáng lý ra cô nên biết nó sớm hơn khi cậu bước ra từ cánh cửa ấy. Hoảng hốt cô lập tức cúi đầu, cơ thế theo đó thụt lùi về sau, xoay đầu bước ra khỏi phòng.
  • Gaara cũng bước ra, cậu đương nhiên xong việc rồi chẳng có lý do gì để ở lại đó.
  • Tim đập loạn xạ, cô đứng áp lưng vào bức tường bên ngoài phòng, tinh thần vẫn chưa tỉnh táo lắm.
  • Chết tiệt, sao cô có thể phạm phải sai lầm ngu ngốc đến thế. Trong lúc hoang mang cô lại tường nhà vệ sinh nam là nhà vệ sinh nữ.
  • May cho cô lúc này chẳng có ai lai vảng ở đây, cũng hên nữa người bắt gặp cô là cậu, nếu không thì...
  • Đang lúc chấn chỉnh lại thần trí, bất thình lình giọng cậu lại vang lên một bên tai.
  • Gaara
    Gaara
    Sao cô còn chưa đi?
  • Gaara bước ra, có chút ngỡ ngàng Hinata đứng ngay trước cửa, lưng dán chặt vào tường.
  • Thêm lần hoảng hốt, cô luống cuống theo đó dịch người cách xa cậu một bước, lưng vẫn bám tường không buông.
  • Cậu nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô trong lòng tự hỏi rốt cuộc cô gái này bị làm sao? Mặt khác Hinata cúi đầu trong một nỗ lực che giấu sự ngượng ngùng của mình.
  • Chắc cô chẳng có gì để nói với cậu.
  • Việc cô thì can gì tới cậu.
  • Cậu tự nhủ thế rồi lướt nhanh qua cô, không nói lời nào, xem như đây chỉ là một sự nhầm lẫn không nên có. Ai cũng có một vài lần nhầm lẫn như thế.
  • Bỗng bàn tay run run đưa ra nắm lấy tay áo cậu từ phía sau. Khá bất ngờ, cậu quay đầu nhìn lại, chẳng biết nên phản ứng như nào cho phải, đôi mắt dán chặt dưới sàn bỗng can đảm ngẩng lên. Cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn vào mắt cậu.
  • Gaara theo thế xoay người đứng đối diện cô. Cậu đáp lại ánh nhìn ấy bằng sự kiên nhẫn chờ đợi xem cô muốn gì.
  • Hai tay đưa về phía cậu, trên đó là một chiếc túi nhỏ, bên trong có lọ thuốc cô đã chuẩn bị dành cho cậu từ đêm qua.
  • Gaara nhìn cô rồi nhìn xuống cái túi, ngơ ngác tò mò.
  • Gaara
    Gaara
    Cái này là gì đây?
  • Hinata táo bạo nắm lấy cánh tay trái hờ hững của cậu. Hành động bất ngờ khiến cậu khá sững sờ, phản ứng chậm chạp nên không kịp rút tay về, mặc yên để cô đặt vào lòng bàn tay chiếc túi.
  • Hinata
    Hinata
    Nó sẽ giúp vết thương mau lành.
  • Xong xuôi, cô đưa tay chỉ lên trán mình, biểu thị cho cậu hiểu điều mình muốn nói.
  • Hình ảnh lúc này của cậu mới ngớ ngẩn làm sao? Đứng trước một người dùng ngôn ngữ đặc biệt để nói chuyện, cậu chả tiếp thu được gì, chỉ biết trân trân nhìn người ta múa may, lòng rối bời tìm cách để hiểu ý họ truyền đạt cho mình.
  • Cô cứ khoa tay còn cậu vẫn ngờ nghệch chẳng hiểu cô đang ám chỉ điều gì. Cái ngôn ngữ khác biệt với giọng nói khiến cậu rơi vào phút giây bối rối.
  • Tự nhận mình bất lực.
  • Cô cũng tệ nữa, quên mang theo giấy bút, chung quy ai mà biết được cuộc gặp gỡ này lại trong hoàn cảnh như thế đâu.
  • Hinata
    Hinata
    Tôi chỉ muốn nói cảm ơn anh.
  • Cô kết thúc, lập tức chạy nhanh chẳng thèm để ý biểu cảm ngỡ ngàng đến ngốc nghếch cậu nhìn theo cô.
  • Sau khi cô bỏ đi cậu bần thần một lúc mới kéo nhận thức trở lại.
  • Chẳng rõ là gì nhưng bản tính tò mò khiến cậu mở ra xem bên trong túi có gì.
  • Một lọ thủy tinh nhỏ kèm theo mẩu giấy.
  • Gaara chậm rãi mở mảnh giấy gấp đôi, một vài lời nhắn kèm hướng dẫn sử dụng thuốc.
  • Nói sao đây, cậu khá kinh ngạc trước món quà bất thình lình cô đưa cho mình. Lúc đầu không biết cậu đã có ý nghĩ Hinata cũng giống bao cô gái khác. muốn tán tỉnh cậu.
  • Nhớ lại, thật là suy nghĩ sai lạc!
  • Không kìm chế được lòng cảm kích đang dâng trào, cậu buộc phải làm theo cảm xúc. Mở nắp lọ thủy tinh, điều đầu tiên tấn công cảm xúc của cậu chính là mùi hương ấy, mùi oải hương dịu nhẹ tràn vào khoang mũi.
  • Không biết cô có ý đồ gì? Chung quy chẳng rõ điều cô nói nên thành ra cứ suy nghĩ lung tung, mà thôi chắc cậu đã nghi rồi, chỉ là lọ thuốc thôi, cậu lại đang cần tới. Vậy nên chẳng do dự thêm, Gaara thử xem công hiệu của nó.
  • Cảm giác mát rượi ve vãn những chỗ bị thương, sau đó là mùi oải hương phảng phất khiến người ta thấy dễ chịu. Không như những lọ thuốc khác, có thể giúp giảm đau nhưng không giúp mất đi mùi hương khó chịu, lại dễ bị người khác nghi ngờ.
  • Cảm thấy khá hơn cậu tới phòng, mọi người đang đợi cậu nãy giờ.
14
Chương 96: Nhầm lẫn của Hinata